Ngắm rèm cửa nghĩ về ơn nghĩa thầy cô 20/11

Go down

Ngắm rèm cửa nghĩ về ơn nghĩa thầy cô 20/11

Bài gửi by thuydan on 21/11/2017, 14:09

Hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt, ngày hiến chương các nhà giáo Việt Nam 20/11, với những ai đã trưởng thành khôn lớn không thể không hồi tưởng về kỷ niệm của mình với thầy cô giáo xưa. Có rất nhiều hình ảnh được hiện ra: thầy giáo làng tận tụy ở quê, cô giáo dạy cấp 2, rồi cấp 3 sau này là lớp đại học.

Mỗi một thời gian, một độ tuổi gắn liền với cấp độ đi học ta lại có những kỷ niệm khác nhau. Và thật lạ lùng là những kỷ niệm ấy, đâu đó đều gắn liền với rèm cửa, rèm phòng tắm. Ngày nhà giáo Việt Nam nghĩ về công ơn thầy cô và những tấm rèm cửa đầy kỷ niệm.

Để thegioirem.com kể cho bạn nghe một câu chuyện về những ngày xưa gắn bó với tuổi thơ. Đó là cái ngày mới vào lớp 1. Hồi ấy vẫn đang học trường làng. Chuyện đã lâu diễn ra đã hơn 2 thập kỷ. Bây giờ bồi hồi nhớ lại vẫn tưởng là chuyện mới xảy ra vừa hôm qua.


Ngắm rèm cửa nghĩ về ơn nghĩa thầy cô 20/11(ảnh minh họa)
Làng tôi ngày ấy nghèo lắm, ngôi trường làng cũng giản dị chân phương như chính cái tên gọi làng Phen. Cái tên nghe chẳng gợi nhắc gì nhiều ý nghĩa nhưng đã in hằn vào tiềm thức tuổi thơ của biết bao đứa trẻ làng tôi. Hồi ấy trong làng có ông giáo già, già lắm rồi. Tôi không rõ thầy bao nhiêu tuổi chỉ biết thầy đã từng dạy bố tôi, các bác tôi và đến đời tôi thầy vẫn tận tuy với nghề gõ đầu trẻ.

Cửa sổ làng hồi ấy làm sao được chỉn chu đẹp và được treo rèm cửa xinh đẹp như các lớp học bây giờ. Những đứa trẻ trong làng đã quá quen với tấm phên che nắng, tránh mưa cho đầu trẻ làng vào những ngày nắng gió.

>>Tham khảo thêm về rèm cửa truy cập tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=7cDI1U3gAnQ

Thầy giáo già rất nghiêm khắc và là tượng đài không thể chạm đến của lũ trẻ trong làng. Trẻ con nhà nào nhà ấy sợ thầy một phép. Chúng tôi rất ít thấy thầy cười chỉ những khi trò nào học giỏi, gương mặt thầy bắt đầu giãn ra và thấy nhẹ nhàng hơn.

Thầy giáo già là hình ảnh mà chúng tôi không thể nào quên về một tuổi thơ dữ dội. Bức tượng đài ấy đã đi xa rất rồi. Làng tôi ngày nay cũng có nhiều đổi khác nhưng những hồi ức về con người ấy sẽ chẳng bao giờ phai nhạt.


Ngắm rèm cửa nghĩ về ơn nghĩa thầy cô 20/11 (ảnh min họa)
Có lẽ phải nhiều năm về sau, khi đã đủ trưởng thành, khi đã gặp rất nhiều những người thầy tài giỏi tôi cũng không bao giờ quên được người thầy tuyệt vời ấy. Thầy giáo già ít nói kiệm lời. Nhưng những gì con người tuyệt vời ấy làm cho quê hương tôi thật không thể phủ nhận.

Giờ đây khi đứng bên rèm vải 2 lớp, trong một tòa building vào một buổi sáng thứ 2 đầu tiên, khi cuộc sống vẫn còn bộn bề và còn quá nhiều thứ phải lo lắng. Tôi chợt nhớ về tất cả những hình ảnh ấy, những hình ảnh về những con người lái đò qua sông, họ đã gắn kết rất rất nhiều thế hệ với nhau đó là những người làm nghề giáo.

Bao thế hệ đi qua cuộc đời họ nhưng những người thầy vẫn cần mẫn là người lái chở những con đò cập bến kiến thức.
avatar
thuydan
Hạ Sĩ
Hạ Sĩ

Tổng số bài gửi : 62
Tuổi : 26
Đăng ký ngày : 01/03/2016
Danh tiếng : 0

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết